Hoài niệm tuổi mười tám – Hải Âu (Chương 10 – kết)
Chương kết
Sân bay sáng nay nắng chói chang, hàng cây xanh mướt như ngọc cứ trải dài con đường. Dòng người hối hả, tất bật, ngược xuôi, đi ngang qua là nhiều cuộc chia ly đẫm lệ. Tôi đi bên chàng (Đặc biệt chỉ có tôi và gia đình chàng, còn tụi bạn sau đợt thi, còn phải lo chuẩn bị cho những dự tính mới, nên ai cũng cáo lỗi bận việc, mà tôi hiểu ở họ cố ý để chúng tôi có thời gian bên nhau, tránh làm kỳ đà cản mũi, kể ra họ cũng khá là tâm lý)
Tôi nhìn Du dặn dò:
-Anh qua bên đó nhớ viết thư về báo bình an nha.
Hoài niệm tuổi mười tám – Hải Âu (Chương 9)
Chương 9
Bóng hoàng hôn từ từ khuất sau rặng cây dừa, những tia nắng nhợt nhạt cuối ngày cũng núp vào trong mây. Biệt thự nhà họ Dương đang đắm chìm theo tiếng nhạc. Buổi tiệc tiễn đưa được gia đình Du tổ chức long trọng. Khách khứa ngoài họ hàng nội ngoại, còn có lũ quỷ chúng tôi tham dự.
Mọi người đều ăn mặc lịch sự, những bộ âu phục, những chiếc váy xoè…mọi người rực rỡ, trẻ trung. Trông ai cũng chững chạc, và rất trưởng thành. Tôi cũng diện một chiếc robe tay dài màu hồng phấn, có viền những cánh hoa đỏ chói bên dưới áo, mái tóc xoã dài, có trang điểm tí tẹo mà khi nghía mình trong gương, cảm giác mình như một người nào khác.
Hoài niệm tuổi mười tám – Hải Âu (Chương 8)
Chương 8
Cánh cổng thời gian không bao giờ đóng lại. Thấm thoát mà kỳ thi gần kề…nháy mắt mà kỳ thi trôi qua…mọi việc thảy tốt đẹp, lớp tôi đều đậu với tỉ lệ 99%. Mười hai năm đèn sách thật không uổng công chút nào, đời học sinh như chiếc lá lìa cành, đời học sinh như những cánh chim non sắp bay vào vùng trời giông tố…Khi con ve gọi hè báo hiệu một mùa sang, khi cánh phượng hồng rụng rơi tơi tả…phải chăng mùa chia tay lại đến!
Tôi lắng tai nghe con ve sầu cất giọng hát biệt ly. Quang cảnh trước mắt tôi biết bao nhiêu lệ, khi nhìn thấy từng đôi, từng nhóm quây quần nhau trong hồi chuông cuối cùng của niên học, và mọi thứ đều chấm dứt bằng mấy chuỗi hẹn thề.
Hoài niệm tuổi mười tám – Hải Âu (Chương 7)
Chương 7
Tôi cho xe vào bãi gửi trước trường. Xa xa hai cô bạn đứng chờ, vừa bắt gặp tôi cả hai đã vẫy tay kêu lên mừng rỡ, rồi chạy ào lại, hồ hởi lôi kéo tôi đi thẳng tới căn tin. Chưa kịp đoán biết chuyện gì, nhỏ Phương đã tuyên bố:
-Hôm nay nhóm ta có tin vui!
-Mi chính là nhân vật chính. Thanh Thủy cười.
-Tụi này chờ bạn hơi lâu rồi đấy! Phương tiếp.
Hai nhỏ này, hôm nay lại giở chứng mắc dịch gì nữa đây? đứa kèm chặt tay, đứa quàng vai bước, và tôi cảm giác mình đang bị chúng áp giải đi làm chuyện ám mụi.
Hoài niệm tuổi mười tám – Hải Âu (Chương 6)
Chương 6
-Con gái, con đứa, đi học gì mà giờ này mới về? lại lang thang đâu nữa vậy?
Tôi vừa ló mặt qua khỏi cửa chính, trông thấy tôi là mẹ đã lo lắng hỏi:
-Hay trong lớp lại có chuyện gì à?
Có chuyện? ừm, con gái mẹ quả là đang gặp rất nhiều chuyện đây, con gái mẹ rất muốn tâm sự hết những rút mắc trong lòng cho mẹ hiểu, nhưng khổ nổi nó là con bé mang nội tâm kín đáo. Tần ngần một lúc, Tôi nhoẻn miệng cười, trấn an mẹ:




